HOTLINE: 01234 244 333   |   THÔNG TIN TÒA SOẠN   |   ĐẶT LÀM TRANG CHỦ
quà tặng doanh nghiệp

Trở lại miền đất nhớ

Cập nhật ngày: 18/06/2015 | 16:35 GMT+7

Chuyến xe buýt đầu tiên trong ngày đưa tôi vượt chặng đường dài 120 km từ Buôn Ma Thuột đến Gia Nghĩa – thị xã tỉnh lỵ của Đắk Nông.

Xe chạy bon bon trên con đường thảm nhựa phẳng lì tạo cảm giác thoải mái cho khách. Đường tốt, rộng rãi, khách dường như không còn phải chứng kiến cảnh thắng gấp vẫn thường thấy ở những chuyến xe buýt đường dài. Nỗi ám ảnh xe buýt chật chội, chen chúc, chạy ẩu đã tan biến trong tôi từ khi bước chân lên chiếc xe này.

Những con đường mới ở Gia. Ảnh: Ngọc Tâm

Dự án nâng cấp, mở rộng đường Hồ Chí Minh (quốc lộ 14) đoạn đi qua các tỉnh Tây Nguyên đã bước sang giai đoạn hoàn thiện và chuẩn bị khánh thành trong nay mai. Dân tình dọc hai bên đường không còn phải hứng chịu cảnh bụi bặm, đất đá ngổn ngang suốt một thời gian dài.

Chỉ sau một năm tăng tốc, quốc lộ 14 đã thay hình đổi dạng, tôi không còn nhận ra con đường cũ bé nhỏ, đầy ổ trâu, ổ gà mà mỗi lần đi xe giường nằm từ Buôn Ma Thuột xuống thành phố Hồ Chí Minh thăm con thăm cháu, người cứ như treo trên võng! Tuyến đường giờ đây được nâng cấp, mở rộng đạt tiêu chuẩn đường cấp III đồng bằng với 2 làn xe cơ giới trải thảm bê tông nhựa phẳng lì. Cảm giác không còn bị nghiêng xóc khi ngồi trên xe đã chứng minh cho chất lượng của con đường.

Gần ba tiếng đồng hồ xe mới tới Gia Nghĩa. Tốc độ như thế là nhanh đối với xe buýt vì phải luôn luôn dừng lại dọc đường để đón trả khách. Thời gian chậm cũng có cái hay của nó, tôi được dịp ngắm nhìn kĩ hơn phong cảnh hai bên đường.

Trong miên man suy nghĩ tôi nhớ về những kỷ niệm xưa. Gần ba mươi năm trước, khi quốc lộ 14 từ Buôn Ma Thuột đi Sài Gòn chưa được khôi phục, tôi cũng đã vài ba lần đi qua đoạn đường này khi thì bằng xe đò, khi thì bằng xe U-oát của cơ quan. Những chuyến xe thời ấy đúng là những chuyến xe “bão táp” bởi khi bước chân ra khỏi xe, người nào người ấy phủ đầy bụi đỏ, chỉ chừa mỗi đôi mắt.

Hồi đó, từ Buôn Ma Thuột xuống Đắk Nông (lúc ấy đang còn là huyện “miền biên ải” của Đắk Lắk) quốc lộ 14 xuyên qua những cánh rừng già, có đoạn chạy dài như lẫn trong cái bạt ngàn của núi rừng cao nguyên. Trời đang nắng chang chang bỗng dưng tối lại như buổi hoàng hôn, nhiệt độ hạ xuống đột ngột khiến ai cũng rùng mình. Bây giờ cảm giác ấy đã gửi lại “miền cổ tích” của những ai ở lứa tuổi U50 trở lên đã từng đi qua nơi đây. Ngay cả “Rừng lạnh” nổi tiếng ở ngã ba Đắk Song giờ cũng chỉ còn “vang bóng một thời”.

Gần đến Gia Nghĩa, hình như xe đã sang đất Trường Xuân, xã giáp ranh Đắk Song và Gia Nghĩa. Nhìn ra hai bên đường, bỗng gặp những tấm biển lạ: “Đoạn đường được bảo hành bởi tập đoàn…”. Lâu nay chỉ thấy có bảo hành sản phẩm hàng hóa. Giờ người ta bảo hành cả đường sá? Ờ nhỉ, đường sá suy cho cùng cũng là sản phẩm do con người làm ra, sao lại không bảo hành cơ chứ.

Có lẽ lâu nay chúng ta không đặt ra yêu cầu này cho nên nhiều con đường vừa khánh thành xong đã xuống cấp, ngân sách lại phải bỏ tiền ra và thế là giá thành cứ thế đội lên gấp ba, gấp bốn. Hèn gì, suốt chặng đường đi từ sáng đến giờ, tôi chú ý quan sát dọc hai bên đường, hệ thống thoát nước, mương máng, ta luy… được xây dựng bài bản đâu ra đấy.

Đang thả hồn theo những ý nghĩ miên man thì bất chợt cậu thanh niên ngồi ghế sau nhắc, tới cầu vượt rồi chú! Tôi bừng tỉnh, vội đứng dậy để xuống xe. Nhìn đồng hồ đúng 8 giờ rưỡi. Còn sớm chán.

Thế là tôi đã đặt chân lên đất Gia Nghĩa. Mười ba năm trước, khi tôi xuống đây dạy lớp chuẩn hóa giáo viên tiểu học đặt tại trường Võ Thị Sáu, Gia Nghĩa vẫn còn là thị trấn huyện lỵ của Đắk Nông. Thị trấn bé bằng bàn tay, đường sá toàn đèo dốc, chỉ xe máy mới “chơi” nổi. Những năm chín mươi thế kỉ trước, toàn thấy simson, minsk tung hoành trên đất này bởi máy khỏe dè cao.

Thấm thoắt mới đó mà đã mười ba năm trôi qua, hôm nay mới trở lại miền đất nhớ, nơi ghi dấu những kỉ niệm đẹp của cuộc đời. Đâu rồi “Phố nhỏ chập chờn em vội bước/Cánh dù hoa tím gió chao nghiêng”? Đâu rồi những buổi “Chiều mưa! Chiều mưa! Ôi Đắk Nông/Mà nghe xao xuyến dậy trong lòng/Một chút tâm tình nơi đất nhớ/Thả hồn phiêu đãng với mưa giăng”?

Từ khi Đắk Nông tách khỏi Đắk Lắk lập thành tỉnh mới năm 2004 và Gia Nghĩa được nâng cấp lên thị xã rồi trở thành đô thị loại 3, bộ mặt vùng đất “biên ải” một thời của tỉnh Đắk Lắk cũ thay đổi nhanh chóng. Tôi ngỡ ngàng, không còn nhận ra cái thị trấn bé nhỏ nghèo nàn năm xưa nữa. Với Gia Nghĩa bây giờ tôi như kẻ xa lạ. Để không bị “hớ” trước người “bạn” cố tri lâu ngày gặp lại ấy, tôi bèn lên mạng “sợt” tìm thông tin về Gia Nghĩa.

Thị xã đang trong quá trình xây dựng và hoàn thiện hệ thống giao thông cùng nhiều dự án lớn về hạ tầng đô thị, du lịch sinh thái - nghỉ dưỡng và các dự án về thương mại, khách sạn - nhà hàng. Cùng với ưu thế của một nền văn hóa mang đậm bản sắc dân tộc Tây Nguyên, trong một tương lai gần, Gia Nghĩa sẽ là địa điểm du lịch thú vị và hấp dẫn du khách muôn phương.

Tôi “cưỡi” xe máy đi dạo một vòng quanh thị xã. Những con phố mới mở khang trang với nhiều nhà cao tầng, đường phố rộng rãi, thoáng đãng. Đấy là hai điểm nhấn nổi bật tạo nên gương mặt mới của Gia Nghĩa mà hơn mười năm trước chỉ có trong mơ. Địa hình Gia Nghĩa phức tạp, nhiều đồi núi mấp mô lại bị chia cắt bởi các khe suối tự nhiên.

Trong con mắt nhà kinh tế, địa hình ấy quả là bất lợi cho sự phát triển hạ tầng kĩ thuật. Nhưng ở một góc nhìn khác, địa hình ấy lại đem đến cho Gia Nghĩa những lợi thế có lẽ chỉ sau Đà Lạt. Sự mấp mô của núi đồi cùng với nhiều khe suối tạo nên cảnh quan sinh động và thơ mộng khiến cho thị xã non trẻ này mang đậm nét đặc trưng của miền núi Tây Nguyên.

Còn tôi, trở lại Gia Nghĩa lần này, lòng vẫn khôn nguôi nỗi ngỡ ngàng. Tôi thả hồn theo những con đường mượt mà như dải lụa, vắt ngang qua hết quả đồi này đến quả đồi khác, tạo nên những nét vẽ độc đáo trên bức tranh sống động sắc màu của một Gia Nghĩa thân thương đang chuyển mình cùng đất nước, để rồi chân bước lên xe mà vẫn “Nặng lòng bao nỗi vấn vương/Hồn tôi lạc giữa phố phường phồn hoa”.

Ghi chép của Duy Xuân

1,261
Viết bình luận mới
Thăm dò ý kiến

Một thời gian dài, tình trạng sạt lở do khai thác cát dọc sông Krông Nô, huyện Krông Nô, tỉnh Đắk Nông đã ảnh hưởng lớn đến đời sống sản xuất người dân. Trong khi đó, việc xử lý, khắc phục còn chưa triệt để. Theo bạn đâu là nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên?