Thơ: Tự tình đất

Cập nhật ngày: 17/09/2020 | 08:13 GMT+7

Tác giả: Phụng Tú Trần Xuân Thụy

Hình minh họa

Em - hạt lúa cựa mình trong đất ẩm
Ngoi nước đủ đầy tách vỏ hồi sinh
Mầm mới chớm yếu mềm run rẩy
Nương đất lành từng nấc vươn lên...

Anh - mặt đất dạn dày mưa nắng gió sương
Điểm tựa cho em vươn tầm cao mới
Thân lá xanh tươi vui với gió đùa nắng rọi
Phía trên em lồng lộng trời xanh...

Ngày tháng có nhau đâu nghĩ đến đoạn đành
Đất chiu chắt ngọt lành cho lúa em dinh dưỡng
Đất anh có em mới được đời mồ hôi khuya sớm
Ân nghĩa ngày dài cây đất có nhau...

Ngày tháng tròn đầy em kịp xa anh
Được đời ví em như là hạt ngọc
Từ đất đi lên em còn nhớ đất
Ấm lạnh bao mùa tình đất vẫn bao dung...

1,856
Viết bình luận mới