HOTLINE: 0834 244 333   |   THƯ VIỆN   |   ĐẶT LÀM TRANG CHỦ

Tản văn: Báu vật của ông tôi

Cập nhật ngày: 02/05/2019 | 09:07 GMT+7

Tác giả: An Viên

Minh họa: Ngọc Tâm

Ông tôi vốn là một người lính “bộ đội Cụ Hồ” đã trường kỳ kháng chiến chống Pháp, từng tham gia nhiều chiến dịch, trong đó có chiến dịch nổi tiếng mang tên Điện Biên Phủ năm 1954. Với tôi, chỉ cần nghĩ về ông thôi, lòng đã không thôi dạt dào cảm xúc tự hào, yêu mến. Và có thời, đi đâu tôi cũng đem khoe ông với chúng bạn!

Hồi còn nhỏ, bố mẹ tất bật đi làm, tôi thường ở nhà với ông, thậm chí còn bám theo ông suốt ngày. Đơn giản chỉ để được ông cho kẹo, dẫn đi rong chơi khắp làng, và nhất là để được nghe ông kể chuyện kháng chiến. Ông thích kể chuyện kháng chiến đến lạ. Ông nhớ từng trận đánh, từng chiến dịch với những diễn biến phức tạp, hiểm nguy mà hào hùng. Những câu chuyện kháng chiến ông kể, đặc biệt là về tướng Võ Nguyên Giáp hấp dẫn đến mức làm cho lũ trẻ quê nghèo chúng tôi cứ túm tụm ngồi sát cạnh ông, há hốc miệng mà nghe. Đã thế, mỗi lần kể, ông lại thường ngân nga những câu thơ cách mạng hừng hực niềm tự hào. Những câu như “Chín năm làm một Điện Biên/ Nên vành hoa đỏ nên thiên sử vàng” hay “Mường Thanh, Hồng Cúm, Him Lam/ Hoa mơ lại trắng, vườn cam lại vàng”,… từ lâu đã nằm lòng trong trí nhớ của tôi cho đến tận bây giờ.

Tôi thích những buổi sáng mai khi nắng còn dìu dịu, gió thoảng hơi sương mát lạnh, được ngồi trên bậc thềm dưới mái hiên nhà, buông thõng đôi chân nhỏ xíu xuống dưới sân ngắm nhìn ông. Ông có chòm râu dài, có mái tóc bạc, đôi mắt sáng trên khuôn mặt hiền từ. Mỗi khi nhìn ông, chẳng hiểu sao tôi lại nhớ đến hình ảnh Bác Hồ trong khung ảnh được treo trang trọng nơi lớp học. Có khi trong những giấc mơ, tôi lại vui sướng khi biết ông là một ông tiên chuyên giúp đỡ những người tốt. Nhưng rồi nhìn vào những thương tích trên thân thể ông đang mang, nhất là vết sẹo lớn chạy dọc dài hết cả bắp tay trái, tôi lại thấy thương ông vô cùng.

Ông có cái rương sắt để dưới gầm giường nơi ông nằm. Có lần tò mò hỏi, ông bèn kéo cái rương mở ra cho tôi xem. Thì ra, trong cái rương nhỏ ấy chẳng có gì to tát ngoài bộ đồ quân phục đã sờn màu, chiếc mũ cối đã bạc phếch và đôi dép cao su cũ kĩ. Nhìn chúng, tôi thấy trong mắt ông rưng rưng một cảm xúc bùi ngùi khôn tả. Ông bảo, với ông, chúng có giá trị, ý nghĩa rất lớn. Chúng nhắc nhở ông nhớ về những năm tháng gian khổ mà hào hùng, về lý tưởng cao đẹp sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc, về tình đồng chí đồng đội keo sơn gắn bó,… Bởi thế mà những kỷ vật ấy được ông cất đặt cẩn thận và luôn giữ bên mình như những vật báu vậy.

Thế mà hơn mười năm rồi, ông đã ra đi mãi mãi. Học xong cấp ba, tôi thi vào quân đội. Mỗi lần nhìn bộ quân ngũ đang mặc, lòng lại nghĩ đến người ông đáng kính – người lính bộ đội Cụ Hồ ngày xưa đã truyền lửa cho tôi hôm nay và cho cả thế hệ mai sau!

2,517
Viết bình luận mới
Thăm dò ý kiến

Một thời gian dài, tình trạng sạt lở do khai thác cát dọc sông Krông Nô, huyện Krông Nô, tỉnh Đắk Nông đã ảnh hưởng lớn đến đời sống sản xuất người dân. Trong khi đó, việc xử lý, khắc phục còn chưa triệt để. Theo bạn đâu là nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên?